Thứ Ba, 6 tháng 11, 2012

Tang lễ bác Út Vũ.































































CHIẾC XE TANG.


Người đã đến và người sẽ về bên kia núi
Từng câu nói là từng cánh buồm giong cuối trời
Còn lại tiếng cười khóc giữa đời...                          
                                                 ( Trịnh công Sơn)          





Nghĩa tử là nghĩa tận, làm được việc gì cho người đã khuất thì nên làm bởi đó là lần cuối cùng người ấy có thể đón nhận được chút tình cảm mà ta đã gửi gắm.
Chết là đi trước một bước sang thế giới bên kia, cái thế giới mà mọi người ai cũng phải đến đó, lần lượt trước sau, từng người hay hàng đoàn…

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

Chợ Mới ơi là Chợ Mới !

Ngày xửa ngày xưa …(cũng không lâu lắm), có một cái chợ tuy đã cũ mèm nhưng mọi người vẫn quen gọi là  Ch Mi. Cũng giống như người ta vẫn quen gọi thằng cu Tý như hồi nhỏ cho dù bây giờ "thằng cu" đã thành "củ". Ch Mi ngày xưa nói chung cũng chẳng có gì đặc biệt hơn những chợ khác có nghĩa là cũng bán từ thượng vàng đến hạ cám,xen lẫn tiếng chửi thề cũng có tiếng nam mô…có điều chợ ngày xưa không sạch sẽ và trật tự như “năm xưa” .

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2012

Hoa hậu bán dâm có phải là chuyện lạ ?

Tạp bút
Dương huy Hoàng


Không lạ !
Xin quí vị bớt nóng vì có vẻ như đây là một sự xúc phạm nhưng dường như hiện tượng tưởng như “động trời “ ấy lại xảy ra rất thường trong thế giới tự nhiên.
Chúng ta –những động vật sống theo bầy đàn (cho dù là bầy đàn cấp cao) vẫn không thoát được quy luật tiến hóa có chọn lọc.
Con đực  đầu đàn chiếm hữu hầu hết những con cái trong bầy của chúng. Điều này thường thấy ở  nhiều loài động  cấp cao như “khỉ sư tử.dê,cừu…

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012

Xin cảm ơn !



Hôm qua nhờ bạn bè giúp đở "tậu" được cái laptop, mừng như trúng số. Cả  tháng sống trên rừng, không có chút phương tiện nghe nhìn , có cảm giác gần thành người rừng thật sự :" Ôi mơ ước tầm thường đơn giản nhất, sao "ngày nay" lại quá lớn em ơi !"(Xin lỗi cụ Giang Nam).
 Có máy tính trong tay giống như kéo cả thế giới về phía mình,  như trở về với cuộc đời...Xin cảm ơn bạn bè...Tui sẽ cố gắng học cho bằng được photoshop để chỉnh sửa ...dung nhan của tui.




                                               


                         

Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

Thằng chó đẻ

                           


            Những chuyện phiền phức do nó gây ra nhiều không kể hết. Mười lăm tuổi nó đã bỏ học theo bạn bè đi bụi cả tuần mới về. Bà bắt đánh đòn nó nhiều lần nhưng nó vẫn chứng nào tật nấy.
            Những chai rượu Tây với đủ loại nhãn hiệu chưng trong tủ buýp-phê để làm cảnh mà lúc sinh thời ba nó rất quí, vậy mà không biết tự bao giờ, các chai rượu ấy chỉ đựng toàn là nước trà, còn rượu thì nó đã trút ra hết đem đi uống với lũ ôn dịch từ đời nảo đời nao. Gần  hai chục chai rượu kiểng gom lại thành môt bữa nhậu của mấy thằng ranh con hỷ mũi chưa sạch, hỏi không tức làm sao được?

Thứ Hai, 16 tháng 5, 2011

Bội tín

                                                   
Không có chuyến đi Đà lạt, còn lâu tôi mới gặp hắn. Lang thang cả tuần, rả rời đôi chân tìm hứng viết một cái gì đó mà ý tưởng cứ trôi theo mây trời lảng đảng.
Cũng may (hay xui)- sau một tuần lang thang tôi tình cờ gặp hắn.
Chính hắn chứ không ai khác. Dù hắn thay đổi nhiều, tôi vẫn nhận ra bộ mặc bóng như dái heo của hắn.
Hắn đã gieo vào lòng tôi nỗi ân hận âm ỉ mấy chục năm nay không lúc nào nguôi ngoai.
Trời ở đây lạnh mà trán hắn vẫn đẩm mồ hôi vì bưng bê những chiếc lò than rực lửa. Cầu mong hắn đừng nhận ra tôi.

Giữ đất

Truyện ngắn
Dương huy Hoàng.

                                   
Hai Thất chậm chạp bật chiếc quẹt gaz định mồi thêm điếu thuốc nữa đã được gắn trên môi khá lâu nhưng rồi lại thôi. Nãy giờ ông hút quá nhiều. Cơn ho vừa qua như nhắc nhở ông những điều cấm kỵ vì chứng bệnh nhồi máu có thể gây ra đột quỵ bất kỳ lúc nào.
Ông đưa mắt nhìn miệng hang bị bịt chặt như đang khép lại quá khứ hào hùng bi tráng. Hào khí dường như vẫn còn phảng phất quanh đây. Mỗi viên đá từng thấm máu anh em bỗng như có hồn.
Không dưng sao nghe lòng chộn rộn kỷ niệm khi chạm vào từng phiến đá. Không dưng sao trong gió nghe như có tiếng thì thầm? Không dưng sao từng gương mặt đồng đội thẳm sâu trong ký ức cứ lần lượt hiện ra? Tuy cảnh vật không giống như ngày xưa, nhưng đó đây vẫn hiện diện những vồ đá, vách dựng, sừng sững uy nghi của những năm tháng hào hùng, không mảy may thay đổi trước bao thăng trầm xã hội, như một nhân chứng lịch sử minh chứng cho lời thề của bao người còn khắc sâu hơn đá “ Quyết tử cho tổ quốc quyết sinh.”

Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011

Phản bội

                                
Truyện ngắn
Dương huy Hoàng


Dân chọi gà vùng này  ai không biết anh ? Nhờ con Te  người ta biết anh . Anh cũng lấy đó làm  hãnh diện . cũng tội , nói chung trong cuộc đời  có thiếu gì người nương  nhờ hào quang của kẻ khác  để tự mãn. Việc anh làm chủ một con gà bất khả chiến bại  cũng đáng hãnh diện lắm chứ !  Con Te đã thắng tất cả mười bảy độ. Thoạt nhìn , không ai có thể ngờ một  con gà như thế  lại được mệnh danh  “ độc  kê cầu bại ’, chung quy cũng tại hình dáng nó  quá xấu  xí  nên người ta đánh giá thấp . Mẹ nó vốn là một con gà ác. Tiếng là ác vậy chứ gương mặt chị hiền lành  hơn các mụ gà khác gấp trăm, chỉ tội cái nước da hơi đen.

Tín

                                  
Truyện ngắn
Dương huy Hoàng

Đã hơn một giờ rồi mà ông già vẫn chưa thấy trở ra.Tiếng bìm bịp kêu nước lớn không còn làm tôi thích thú như lúc nảy. Lạy trời cho đừng có chuyện gì xảy ra, lạy trời ông ấy không phải là Việt cộng. Nếu ông ta mà là Việt cộng thì…Tôi không dám nghĩ tiếp. Gần hai mươi tuổi rồi mà còn nhẹ dạ cả tin như con nít, rủi có bề gì tù là cái chắc. Ôi,có lý nào…